Hứa Thiệu Dương nói tiếp: “Ngoài ra Trần Huyền này, thật ra có một chuyện ta luôn muốn nói với ngươi. Những người như chúng ta không cần dính líu quá sâu vào chuyện thế tục. Đương nhiên, công pháp của ngươi có chút quỷ dị, tu luyện quả thực cần tiêu tốn lượng lớn ngân lượng, việc ngươi hợp tác với Tướng quân phủ cũng chẳng có vấn đề gì! Thế nhưng mấy chuyện tranh bá thiên hạ, quyền thế triều đình, đối với chúng ta mà nói chẳng có chút ý nghĩa nào cả!”
“Thay vì lãng phí thời gian vào những việc đó, chi bằng dốc thêm công sức tu luyện.” Hứa Thiệu Dương thấm thía nói.
Trần Huyền nhìn Hứa Thiệu Dương ở phía trước, hỏi lại: “Còn ngươi thì sao? Ngươi bái Liễu Mộc làm sư, chẳng phải cũng vì muốn trở thành đệ tử chân truyền, sau đó trở về báo thù cho phụ mẫu, rửa hận cho những oan khuất thuở nhỏ của mình hay sao?”
Hứa Thiệu Dương gật đầu: “Đương nhiên!”




